Thứ Bảy, 4 tháng 7, 2009

BẤT KHẢ TÍN

BẤT KHẢ TÍN

Anh không còn tin vào bất kỳ điều gì nữa

Cuộc sống lầy lội này, ta biết tin ai

Những nói cười thế thôi

Nhưng cảm thông thế thôi

Những yêu đương thế thôi

Tất cả

Cuối cùng

Chỉ là trò hề lộ liễu

Thành phố này ngổn ngang

Bụi

Khói

Và mùi mồ hôi của những kẻ chạy đua vì lý do gì chính họ cũng không biết

Những màu hoa ngày xưa bây giờ thành mỏi mệt

Bởi nỗi ám ảnh mơ hồ về một thời đại rất đẹp

Đã đi qua rất xa

Đôi khi ước ao một buổi chiều về nhà

Bình yên và hạnh phúc

Nhưng cuối cùng,

Ngay cả căn nhà

Cũng là địa ngục

Bởi nỗi cô đơn của một kẻ lạc loài

Nhìn lại mình chẳng thấy giống ai

Nhìn lại mình chẳng có ai là đồng loại

Chúng ta chỉ đồng lõa thôi

Để dựng nên một thời đại

Hối hả không thể tin nổi bất kể điều gì

Những dối trá

Hỡi ôi không chút khả nghi

Chúng ta cũng dối trá khi giả vờ tin vào chúng

Nhưng chúng ta cũng hiểu rằng màn kịch này quá vụng

Để rồi hềnh hệch cười

Tất cả chỉ là trò chơi

Vết thương này

Thực sự khó ngoai nguôi

Vết thương này

Ngày nào cũng ứa máu

Một thời đại

Không biết đi đâu

Làm gì

Và từ đâu ta tới

Quẩn quanh

Hoang mang

Giả trá và lọc lừa

Ngay cả những điều em nói cùng anh mới lúc ban trưa

Cuối cùng cũng là lời nói dối

Nó ngọt ngào khiến anh nghĩ anh mới là thằng có lỗi

Nhưng chỉ cần bình tĩnh một phút thôi

Anh hiểu em đang trong vở kịch của chúng mình

Nhưng tốt nhất là anh cứ làm thinh

Cứ giả vờ như anh đang tin

Cứ giả vờ kiểu như anh cũng đang đóng kịch

Anh chẳng còn tin bất kỳ ai

Cả em nữa đấy “em yêu” ạ

Thời đại này tin ai cũng là khờ dại

Và nếu không tin, cũng cố phải ra vẻ dại khờ…

SG chiều mưa không ra mưa, nắng chẳng ra nắng

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét